Hà Nội
Hà Nội ơi mong được bình an
Hơn nửa đời tôi nợ người nhiều lắm
Dẫu chẳng sinh ra nhưng là nơi tôi sống
Và mỗi khi xa lại nhớ giống quê mình
Thuở ấy tôi nghe tiếng tàu điện leng keng
Mà ngơ ngác như vừa lên sao hỏa
Bởi quê tôi chỉ toàn mưa với lũ
Hạn hán làm đồng nứt nẻ chân chim
Thuở ấy hồ Tây vẫn có sâm cầm
Về bơi lội nhớ kinh thành ngày cũ
Mạn phía Trích Sài, Xuân La, Võng Thị
Ốc xoắn, ốc bươu, tôm, hến vẫn sinh sôi
Trên vỉa hè con phố đêm đêm
Có những bếp than ủ hầm nước phở
Hương vị quế, hồi, hành khô thảo quả
Làm ấm lòng những lãng khách lang thang
Hồi ấy Cổ Ngư đã đổi thành Thanh Niên
Nguồn gốc cũ nghe đâu là Cổ Ngự
Có quán bánh tôm hồ Tây nổi tiếng
Món ăn ngon trong ẩm thực Hà thành
Hà Nội dạy tôi bớt nóng để dịu dàng
Dẫu bản chất miền quê tôi vẫn giữ
Cho tôi biết sống thế nào là đủ
Khi đời qua nhanh như thể bóng câu
Hà Nội ơi mong được bình an
Để dòng La quê tôi đỡ ngày đêm mong nhớ
Để thu này trong từng hơi thở
Phố đêm về vẫn ngát dạ hương
Hà Nội ơi!
mong được bình an...
Người Hà Nội
http://nguoihanoi.com.vn/phan-the-ngo_268151.html