Justinas Marcinkevicius (Nga)
Mùa xuân
Xa,
Trên mặt đất bốc hơi, khô khốc
Một cô gái chạy nhanh tới gần
Có lẽ em chừng mười bảy tuổi xuân
Em chẳng thể làm gì hơn là chạy
Chiếc áo bông xanh của em
Và tóc em
Những ngọn cờ vẫy gọi
Mặt đất, hàng nghìn triệu năm trời, còn mới
Luôn mở lòng cho hạt nảy mầm xanh
Và đón vào lòng mình
Như hạt thóc
Đôi bàn chân trần trắng mịn của em
Tất cả hãy còn xa. Nhưng từ đâu đó khó quên
Sự chờ đợi hân hoan trước một mùa gặt mới?
Trần Đương dịch/Người Hà Nội
http://nguoihanoi.com.vn/chum-tho-tinh-the-gioi_260162.html