LTS: Tình yêu trong thơ ca luôn lấp lánh với muôn màu muôn vị. Có khi là lời hoan ca hạnh phúc nhưng cũng có khi là nỗi buồn cô đơn, có khi là vị ngọt trong từng con chữ nhưng cũng có khi là vị chát đắng tận cõi lòng… Chẳng thế mà, với Rabindranath Tagore, tình yêu là lời khẩn cầu của cô gái: “Anh yêu ơi! Hãy nói với em đi! Hãy tâm sự bằng những lời anh hát”. Còn Edgar Allan Poe có phần bi quan khi tình yêu “Vẫn chỉ mộng mơ, mơ mộng bẽ bàng?” Riêng tình yêu của William Shakespeare lại là “Bản hòa âm cất lên từ dàn nhạc/ Hát em nghe “Đừng đơn độc đến già”…
William Shakespeare
(1564 - 1616, Vương quốc Anh)
Bản Sonnet 008
Tiếng nhạc trong em sao nghe buồn đến thế?
Chẳng thấy ngọt ngào mà tự lấy làm vui
Sao lại đắm say những điều ứa lệ
Hoan hỷ cười ư? Khi ta luống ngậm ngùi
Phải chăng tiếng du dương dìu dặt
Êm ái nhịp nhàng lại làm đắng lòng em
Hay khúc nhạc kia là lời trách móc?
Nỡ hững hờ bản hòa tấu trong tim
Hãy nghe điệu đàn thiết tha trìu mến
Những sợi dây cùng chung nhịp chan hòa
Như tiếng trẻ thơ bên mẹ cha âu yếm
Vui biết nhường nào một bản đồng ca!
Bản hòa âm cất lên từ dàn nhạc
Hát em nghe “Đừng đơn độc đến già”.
Người Hà Nội
http://nguoihanoi.com.vn/muon-vi-tinh-yeu_262160.html