LTS: Tình yêu trong thơ ca luôn lấp lánh với muôn màu muôn vị. Có khi là lời hoan ca hạnh phúc nhưng cũng có khi là nỗi buồn cô đơn, có khi là vị ngọt trong từng con chữ nhưng cũng có khi là vị chát đắng tận cõi lòng… Chẳng thế mà, với Rabindranath Tagore, tình yêu là lời khẩn cầu của cô gái: “Anh yêu ơi! Hãy nói với em đi! Hãy tâm sự bằng những lời anh hát”. Còn Edgar Allan Poe có phần bi quan khi tình yêu “Vẫn chỉ mộng mơ, mơ mộng bẽ bàng?” Riêng tình yêu của William Shakespeare lại là “Bản hòa âm cất lên từ dàn nhạc/ Hát em nghe “Đừng đơn độc đến già”…
Sara Teasdale (1884 - 1933, Mỹ)
Hoang tưởng
Tiếng của nàng như nước trong veo
Từng giọt giọt nhỏ trên đá tảng
Trong rừng già xa xăm và trầm lặng
Đùa chơi một mình nơi vắng vẻ bình yên
Ý nghĩ của nàng đẹp tựa bông sen
Từ dòng suối thiêng liêng hé nở
Trước ngôi đền, ở ngay dưới cửa
Trầm lặng nàng ngồi trong cõi mộng mênh mông
Nụ hôn của nàng như mơn mởn hoa hồng
Hoàng hôn buông ánh lên màu đằm thắm
Cánh cửa công viên Babilon đã đóng
Trầm lặng nơi đây vào giấc ngủ nhẹ nhàng.
Người Hà Nội
http://nguoihanoi.com.vn/muon-vi-tinh-yeu_262160.html